Có
một thanh niên rất muốn trở nên giàu có, anh ta bôn ba khắp nơi, tìm cách để trở
thành giàu có. Trải qua mấy năm, anh ta chẳng những không trở thành giàu có, mà
còn trở thành kẻ lang thang quần áo rách rưới.
Quan
Thế Âm Bồ Tát cảm động bởi lòng quyết tâm của anh ta, nói với anh ta:
Muốn
trở nên giàu có rất đơn giản, ngươi từ nay trở đi, phải yêu quí mọi thứ, mỗi
người mà nươi gặp, đồng thời bố thí cho họ. Như vậy người sẽ nhanh chóng trở
nên giàu có.
Chàng
thanh niên nghe vậy trở nên rất vui mừng, rời khỏi cửa miếu. Anh ta vô ý vấp phải
cục đá té ngã dưới đất, khi bò đứng dậy anh ta phát hiện trong tay mình dính một
bong cỏ, anh ta cẩn thận nắm bong cỏ đi tiếp. Bỗng nghe tiếng khóc lo ó của đứa
trẻ, anh liền đến đó. Đứa trẻ nhìn thấy bông cỏ trên tay anh lập tức ngưng
khóc, anh ta tặng bông cỏ cho đứa bé, đứa trẻ vui mừng mỉn cười. Người mẹ rất cảm
kích tặng anh ba trái quýt.
Chàng
thanh niên nhận quýt tiếp tục lên đường, không lâu sau lại gặp người buôn vải
ngồi thở hổn hển bên đường. Chàng thanh niên bước tới hỏi:
Ông
sao lại người đây? Tôi có thể giup được gì không?
Người
buôn vải đáp:
Tôi
khát nước không thể đi nổi nữa.
Chàng
thanh niên đưa hết mấy trái quýt cho người buôn vải, nói:
Mấy trái quýt này có thể giúp ông giải khát.
Người
buôn vải ăn quýt không, người liền khỏe trở lại, ông liền tặng chàng thanh niên
một xấp lụa tốt để tạ ơn.
Chàng
thanh niên cầm xấp lụa lên đường, thấy một con ngựa nằm dài trên đất, người cưỡi
ngựa chỉ biết ngồi nhìn. Chàng thanh niên xin dùng xấp vải đổi lấy ngựa bệnh
kia, người chủ ngựa vui mừng đồng ý.
Đổi
ngựa xong, chàng thanh niên chạy xuống suối lấy nước lên cho ngựa uống, không
ngờ một lát con ngựa khỏe trở lại. Thì ra con ngựa đó quá khát nước nên không
đi nổi.
Chàng
thanh niên cưỡi ngựa đi tiếp, khi đến cổng dinh biệt thự lớn, bỗng có một ông
lão từ bên trong chậy ra chặn đường, nói:
Cho
ta mượn con ngựa của ngươi được không?
Chàng
thanh niên nhảy xuống ngựa. đáp:
Được
cho ông mượn đấy!
Ông
lão nói:
Ta là chủ khu dinh biệt thự lớn này, nay ta có
công việc gấp phải đi. Đợi ta về trả ngựa ta sẽ hậu tạ ngươi , nếu ta không về
khu biệt thự và đất đai này sẽ tặng cho người. Người tạm thời cứ ở trong dinh dợi
ta về.
Nói
xong, ông lão vội vã cưỡi ngựa lên đường.
Chàng
thanh niên ở lại trong khu dinh thự để đợi ông lão về. Không ngờ ông lão một đi
không trở lại, chàng thanh niên trở thành chủ nhân của khu dinh thự trên, sống
cuộc sống giàu có. Lúc này anh ta lĩnh ngộ được: “ Ồ! Ta mấy nhiều năm để tìm
cách trở thành giàu có, thì ra đơn giản như vậy!”
