HANH DONG

HANH DONG

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015

THƠ LỤC BÁT CHĂN TRÂU THIỀN TÔNG

1.
TÌM TRÂU
Nôn nao vạch cỏ rong tìm
Non xa nước rộng đường thêm mịt mờ
Sức mòn dạ mõi thẩn thờ
Ve ngâm chiều xuống bơ phờ rừng phong

2 - Thấy dấu

Dấu chân mé núi ven sông
Cỏ thơm ràng rợp chừng trông nhặt đầy
Non sông cứ vẫn sâu dày
Trời sâu mũi cạn dấu mày được sao?

3 - Thấy trâu

Oanh vàng ca hót cành cao
Liểu xanh nắng ấm gió gào vi vu
Đây này thôi chạy đi đâu
Vẽ thì khó vẽ sừng đầu rối tung.

4 - Được trâu

Được mày e kiệt thần thông
Tâm cường lực tráng khó hòng trừ đi
Gò cao thoảng tới đôi khi
Lại buông tánh cũ khói mây xa vời.

5 - Chăn trâu

Luôn luôn roi buộc chẳng rời
Còn e tung vó vào nơi ai cầm
Chăng mày mong tánh cho thuần
Xích xiềng không ép cứ dần theo ta.

6 - Cưỡi trâu về nhà

Lưng trâu chầm chậm về nhà
Véo von tiếng sáo chiều đưa ráng hồng
Vui ca nhịp ý vô cùng
Tri âm hà tất nức lòng khen chê.

7 - Quên trâu còn ngườiời

Gia sơn ta cỡi trâu về
Buông trâu mất hút một bề riêng vui
Nắng lên mộng cũng chơi vơi
Quăn roi lều cỏ thảnh thơi tất lòng.

8 - Người trâu đều quên

Người trâu roi vọt đều không
Trời xanh vắng lặng tin thông khó cùng
Ai dung tuyết trắng lửa hồng
Đến đây nguồn cội tao phùng tổ tông .

9 - Lại cội về nguồn

Cội nguồn về lại phí công
Dường như đui điếc bởi lòng linh minh
Trong am chẳng thấy ngoài thành
Hoa hồng vẫn thắm nước xanh chảy dài.

10 - Vào chợ buông tay


Chân truồn ngực trống chợ đời
Bùn nhơ bụi nhớp nói cười say sưa
Thần tiên bí quyết cũng thừa
Chồi khô hoa nở đong đưa nhụy vàng.