Bài học đầu tiên
Kỉ niệm ngày 27/11/2015
Vào một buổi chiều đẹp trời, tôi gọi hỏi Thầy tôi và hỏi thăm sức khỏe, công việc. Thầy trả lời vẫn như ngày nào!
Còn em thì sao?
Em mời Thầy cà phê ạ.
Em giờ ở đâu
Dạ gần chỗ Thầy
Vậy tới chố Thầy đi
Dạ
Vừa Tới Tôi gọi Thầy.
Dạ! Em tới rồi ạ.
Vào đi em.
Dạ
Vừa vào tới cửa.
Thầy ra bắt tay và giật tay và nắm tay tôi rất mạnh!
Ngồi đi em
Sao?
Sao là sao Thầy.
Sao trên trời cao lắm thầy ơi!
Phải CAO biết K?
Dạ thì nó cao mà sao nó im lặng hả Thầy!
Thì em Thấy nó có nói bao giờ đâu, mà nÓ vẫn sáng, chiếu sáng cả bầu trời!
Dạ!
Dạ khi em cao em cũng im lặng giống sao vậy.
Để được sáng như sao và giống sao.
Ừ! Khi cao thì mọi thứ trở nên im lặng.
Dạ! Im để giống sao và để ngước nhìn.
Tôi nói thầm.
Hướng thượng là đây!
Tôi nghĩ thầm nữa!!!
Nếu cao mà im lặng thì sẽ có sự ý kiến của người khác.???
ThÔI! Mặc kệ nó, làm tới đi!
Khi đó tôi ngộ ra câu nói của Khổng Nho dạy đệ tử lúc sức khỏe yếu.
Khổng Nho nói: "Trời có nói bao giờ đâu mà bốn mùa thay đổi".????
Cao là để người ta ngước nhìn, rồi từ đó họ tự thấy mà thay đổi để cao giống sao!!!
Tôi cười mỉm.!
Cao thâm cao thâm.!!
Dạ! Em ngộ rồi!!!.Thầy uống đi.!!
Ừ! em của uống đi.
Dạ!
Thôi giờ em có tí việc hẹn gặp lại Thầy dịp khác nha Thầy.
Thầy cố gắng giữ gìn sức khỏe nha!!!
Em chào thầy!!!
Chào em!!! em đi cẩn thận!!!
ĐẾN BÂY GIỜ TÔI MỚI NGỘ RA RẰNG:
