HANH DONG

HANH DONG

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2020

ÁNH DƯƠNG DẪN LỐI , Cha Ơi!!!!

Từng ngày tháng qua bao la tình cha
Từng ngày tháng qua  hy sinh tất cả vì con
Con ước mong sao cha mãi tươi cười
Con ước mong sao cha luôn khỏe mạnh
Đời này cha cho con tất cả
 Cha mãi là người cha tốt nhất trên đời.
Từ tuổi thơ ấu đến khi trưởng thành,
 Cha trọn tình yêu thương dành cho chúng con.
Một nắng hai sương gió mưa bão tố,
Che chở cho con, hơi ấm tình thương.
Dõi theo từng bước con đi,
Đôi khi vấp ngã có cha nâng đỡ.
Lúc con thành công, cha vui mừng lắm.
Khi con đau ốm cha chăm lo từng giờ.
Ánh Dương Chiếu Lối. Sáng tác: NSLMP Ông Nguyễn Đức Công Tone: C | Nhịp: 4/4 | Ballad hùng tráng [Verse 1] C G/B Am Cha ơi, bóng núi in hình sông sâu F C G Người dạy con biết sống không cúi đầu Am G/B C Bàn tay gầy, tháng năm chai sạn F G C Dìu dắt con đi giữa đời bão giông. [Verse 2] C G/B Am Cha ơi, tiếng nói vọng ngàn năm F C G Võ đạo truyền trao lửa thiêng trong lòng Am G/B C Vovicodo, cương nhu hội tụ F G C Ngũ hành hòa trong bước chân con. [Chorus] F G C Dẫu mai này trời xa đất lạ Am G C Lời cha dạy còn mãi vang xa F G Am Tâm sáng trong như trăng Yên Tử F G C Thân vững vàng như núi Đỉnh Sơn. [Bridge] F G C Nguyện theo chân cha đi khắp thế gian Am G C Mang võ đạo gieo yêu thương ngập tràn F G Am Dựng cơ đồ, hóa rồng bay xa F G C Cha ơi! Con sẽ không phụ lòng cha. [Outro] C G/B Am Cha ơi, ánh mắt con luôn dõi F C G Vovicodo mãi rạng ngời trời Đông Am G/B C Năm châu bốn bể hòa chung tiếng hát F G C Cha ơi! Con nhớ mãi công ơn! Tri ân người cha trong gia đình và tôn vinh những bậc thầy, người đi trước đã dẫn lối. Tinh thần võ học Vovicodo hòa quyện với tình cha con, thể hiện sự vững vàng và khát vọng vươn xa.
Tình của cha bao la biển cả.
Tình của cha cao như núi thái sơn.
Đời này con xin ghi ơn tạc dạ.
Công đức này con mãi nguyện khắc cốt lưu tâm,
Đời này có cha là đôi cánh để con bay xa.


Cha tôi, ngày cha tảo tần nuôi tôi lớn khôn nên người, ông không may mắn như những người bạn trang lứa của ông, là được đi học đường hoàng tới nơi tới chốn. Cho nên đời này ông rất hối hận, ông tâm sự với tôi nhiều lúc cũng cố gắng tập viết học đọc nhưng rồi vì cuộc sống mưu sinh phải dành thời gian làm việc, và cũng không có thời gian để học. Ông nói là thôi thì vạn sự tùy duyên, mình không có duyên với con chữ, thì mình học ở trường đời, Trường đời của ông là những buổi nhậu, có khi cả ngày lẫn tối, rồi về nhà tiếng lớn tiếng nhỏ, nhiều lúc bạo hành gia đình, làm mất đi vẻ đẹp văn minh nếp sống xã hội. Khi ông tỉnh dậy là coi như không có chuyện gì xảy ra. Công việc hằng ngày thì ông vẫn làm. Rãnh thì ông lại đi tìm đến trường đời của ông, một thời chơi gà chọi thua thắng gì đó rồi buồn bã, lại tìm đến trường đời của ông để giải sầu, rồi lại về nhà tiếng lớn tiếng nhỏ. Cứ như thế đến tận bây giờ. Tôi là con của cha nhiều lúc không chấp nhận trường đời cha. Biết là trường đời muôn màu muôn vẻ. Tốt có, xấu có, nên có, hư có. Nhưng mình phải biết dừng đúng lúc, chọn đúng bạn đời mà kết. Không cần phải nhiều, ít mà thấu tình đạt lý là ok. Cha càng ngày một già mình phải biết tu thân để thân tâm an lạc, để con cháu sau này con học tập ở cha những điều hay của cha như câu HÒN SƠN NHẤT ĐÁI , VẠN ĐẠI DUNG THÂN, của NGUYỄN BỈNH KHIÊM đã từng nói. không cần phải quyền cao chức lớn, sống một đời thanh nhàn, tự tại, vậy là ok rồi. Mà con cũng không cứng nhắc câu nói đó đâu. tùy duyên tạo nghiệp thôi cha à. Cái gì cũng biết dừng đúng lúc đúng nơi là hay, thái quá là không hay. Con chúc cha bách niên giai lão, phúc như đông hải, thọ tỉ nam sơn.